Tổng thích hợp những bài thơ tình xuất xắc nhất nhân loại như : TÔI YÊU EM, SAO, TRIỆU BÔNG HỒNG... - đã có được dịch
*

TRIỆU BÔNG HỒNGAndrei Voznesensky-Thái Bá Tândịch

Xưa một đàn ông họa sĩCó tranh và gồm nhàBỗng mang lòng yêu quýMột thiếu nữ rất mê hoa

Và chiều lòng fan đẹpĐể lấy tiền tải hoaChàng sẽ đem bán hếtCả tranh với cả nhà

Chàng đã mua sắm và chọn lựa triệu bông hồngNgoài cửa sổ cứ quan sát ta đang thấyRằng người yêu có yêu thương thật xuất xắc khôngKhi bán nhà để cài đặt hoa như vậy

Sáng ngày sau thức dậyNàng chú ý ra yên ngườiTưởng đã mơ vì chưng thấyCả một rừng hoa tươi

Nàng ngạc nhiên, đang nghĩAi đây dĩ nhiên rất giàuThì thấy nam nhi họa sĩĐang tội nghiệp, cúi đầu

Họ gặp mặt nhau chỉ vậyRồi đêm thanh nữ đi xaNhưng đời bạn nữ từ đấyCó bài bác hát về hoa

Có chàng họa sĩ nọVẫn vk không, chi phí khôngNhưng đời con trai từng cóCả một triệu bông hồng

Chàng đã mua sắm và chọn lựa triệu bông hồngNgoài cửa sổ cứ chú ý ta sẽ thấyRằng tình nhân có yêu thương thật tuyệt khôngKhi bán nhà để sở hữu hoa như vậy

TÔI YÊU EMPuskin

Tôi yêu thương em tới thời điểm này chừng bao gồm thểNgọn lửa tình không hẳn đã tàn phai,Nhưng không nhằm em bận tâm thêm nữaHay hồn em đề nghị gợn nhẵn u hoài

Tôi yêu em âm thầm, ko hy vọng,Lúc ngần ngại khi tức tối lòng ghenTôi yêu em, yêu thực tâm đằm thắmCầu em được tín đồ tình như tôi đang yêu em

*

VÔ TÌNH(Puskin)

Vô tình anh chạm chán emRồi vô tình yêu nhớĐời vô tình nghiệt ngãNên chúng mình yêu thương nhau

Vô tình nói một câuThế là em hờn dỗiVô tình anh ko nóiNên song mình xa nhau

Chẳng ai hiểu vị đâuĐường đời phân tách hai ngảChẳng ai có lỗi cảChỉ vô tình nhưng mà thôi

Vô tình suốt cuộc đờiAnh bi thiết đau mải miếtVô tình em không biếtHay vô tình quên đi

W. SEXPIA (Anh)Sonne

Anh yêu thương em, mà lại không khoe người khác,Anh yêu em nhưng chẳng hy vọng nói nhiềuVì hầu hết ai rước tình yêu mặc lác,Đúng là tín đồ chuyên rao chào bán tình yêu.Anh yêu thương em, một tình yêu thắm ngọt,Anh yêu em, yêu tha thiết, mặn mà,Như hoạ mày cứ xuân về lại hót,Dù mùa hè chim bặt tiếng không ca.Đêm mùa hè không hề thua kém phần thơ mộngKhi con chim thôi không hót trên cành.Như giờ đồng hồ nhạc lúc quá nhiều, quá rỗng,Nghe cũng nhàm, cho dù réo rắt âm thanh.Anh như chim trong sân vườn kia yên ổn lặng,Anh sẽ hót, và hiện giờ im ắng.

Bạn đang xem: Thơ tình hay nhất thế kỷ

SHELLEY (Anh)Triết lý của tình yêu

Suối tan vào dòng xoáy sôngSông rã vào biển khơi rộngGió trời xanh rung độngLưu luyến hoài trên không;Bởi lao lý đời linh hiểnChẳng gồm chi lẻ phầnAi nhưng không giữ luyếnChỉ còn em 1-1 thân?Núi hôn trời mê mảiSóng ghì nhau bên trên dòng;Mà sao hoa - em - gáiQuên chào đón tình anh?Nắng ôm mình trái đấtTrăng hôn biển khơi mặn nồngCó nghĩa gì em nhỉ?Nếu em còn cô đơn?

S. SIPATROV (Nga)Hãy biết quý

Hãy biết quý, hãy vun trồng tình yêu,Cùng năm tháng lại càng rất cần phải vậy.Vì tình yêu không những ngồi công viên,Hay thuộc dạo bên dưới trăng rubi đâu đấy.Sẽ bao gồm hết - hiểu lầm và nặng nề khăn...Và cần sống suốt cả đời như thế,Vì tình yêu là một trong những bài hát hay.Mà hát được, thực chất không phải dễ.

SAO(PUSKIN)

Một ngôi sao sáng vừa rơivụt tắt trên thai trờihay là tên gọi người ấyvụt tắt sinh sống trong tôi ?

Vẫn thấy trên thai trờicó vô vàn sao sángmà ở trong trái tim tôinhư một hiên nhà vắng

Một ngôi sao sáng vừa tắtbầu trời vẫn ko buồnsao tên bạn ấy tắttrong lòng tôi cô đơn ?

S. SIPATROV (Nga)Không đề

Đời anh anh nhờ cất hộ emCả vui bi hùng mọi nỗiAnh rất có thể dối emThơ anh không thể dốiĐược như trên cửa sổNghiêng xuống cuộc đời mìnhHai ta ai biết đượcEm chết trước xuất xắc anh.Chỉ một ước mơ thôiNgày ngày anh lặp lạiSau lúc anh bị tiêu diệt rồiTình anh còn mãi mãi.

J. SUCKLING (Anh)

Bài số 75: "Anh ao ước em..."Anh ước ao em trả lại tim đến anh,Bởi tim em anh bắt buộc xa mãi mãi.Một lúc em không muốn tặng ngay tim mình,Sao em ao ước giữ tim anh lại?Sao hai tim đề xuất ở xa nhau,Chung lồng ngực mà lại không thông thường sống?Ôi tình yêu, sao nỡ bắt ta đau,Sao nỡ nhằm ngực ta trống rỗng...

*

R. TAGOR (Ấn Độ)Không đề

Đôi mắt băn khoăn của em buồn.Đôi đôi mắt em mong nhìn vào trọng điểm tưởng của anhNhư trăng kia mong muốn vào sâu đại dương cả.Anh đã để cuộc đời anh è cổ trụi bên dưới mắt emAnh không đậy em một điều gìChính vì thế mà em lưỡng lự gì tất cả về anh.Nếu đời anh chỉ là viên ngọcanh vẫn đập nó ra làm cho trăm mảnhquàng vào cổ em.Nếu đời anh chỉ là 1 trong đoá hoatròn trịa, nữ tính và bé xíu bỏnganh đang hái nó ra để bỏ lên mái tóc em.Nhưng em ơi, đời anh là 1 trái timNào ai biết chiều sâu và bến bờ của nó.Em là cô gái hoàng của quốc gia đóấy nạm mà em tất cả biết gì biên giới của nó đâuNếu trái tim anh chỉ là một phút giây lạc thúNó đang nở ra một thú vui nhẹ nhõmVà em thấu suốt cực kỳ nhanh.Nếu trái tim anh chỉ cần khổ đauNó sẽ tan ra thành lệ trongvà tĩnh lặng phản chiếu nỗi niềm u ẩn.Nhưng em ơi, trái tim anh lại là tình yêu.Nỗi vui sướng, khổ đau của nó là vô biênNhững yên cầu và sự phú quý của nó là ngôi trường cửu.Trái tim anh cũng ở ngay gần em như thiết yếu đời em vậyNhưng chẳng bao giờ em biết trọn nó đâu.

BABA TAKHI (Ba tư cổ)Về tình yêu

Ôi làm sao bắt tim em rực cháy -Có lửa nào làm cho đá kia nóng chảy!Anh định sưởi tình em, với anh khóc đêm ngàyNhưng nước mắt, than ôi, quan trọng cháyEm sinh ra là bông hồng kiêu hãnhAnh - trên cát long dong trong nóng lạnhNhưng anh đi thân sa mạc lần nàoCũng thấy em trước anh, như ảo ảnhDù tình yêu vào đêm bắt ta buồn, khổ nhụcNhưng tình thân mê say vẫn là nguồn hạnh phúc.Trên ngọn lửa tình thân ai không dám thiêu mìnhCứ để hắn chết thui bên trên giàn thiêu hoả ngục.

TOLXTOI (Nga)Mùa thu đến

Mùa thu đến, lá trong vườn đang rụng,Lá vàng bay, cất cánh theo gió. Xung quanh đồngPhía xa xa, ngay ngay cạnh rìa thung lũng,Đang khoe mình, đỏ rực cả mặt hàng phong.Anh khẽ cụ bàn tay em - một lúcBuồn với vui lẫn lộn. Thân trời chiềuAnh nhìn em, khóc lên vì chưng hạnh phúc,Vì hậu đậu về lừng chừng nói anh yêu...

TRẦN MỸ DUNG (Trung Quốc)Không đề

Chén xuân chan cất bao tìnhCỏ thơm xơ xác nhỏ oanh thẫn thờSớm mai chàng đã đi chưaXin lấy nước mắt làm mưa duy trì chàng.

QUAY LẠI ĐI ANH

Benava Avdouraouv - Đức Mẫn dịch

Này anh hỡi tình em như lửaCháy vào tim đau đớn ngày đêmTrên lối đi em ngó tứ bênEm mong chờ mong anh quay lạiLửa tình nung má em lạnh cháyLồng ngực đau vày thức canh trườngMái tóc nhiều năm buông xõa ngang lưngNhư nước mắt cùng tình nhân than khócKhông còn mức độ để thắng đời cô độcÔi! kẻ nào phân tách cách chúng ta đây?Anh thấy không khắp vị trí hè hộiQuay lại đi người các bạn tâm tình!

Kìa rạng đông rạng rỡ đang lênNọ hoa nở bên trên từng dốc núiGiữa đồng cỏ chim ca vời vợiNước chia dòng khe phủ ánh pha lêSao anh mãi không về ?Để em ảm đạm đứt ruộtEm nhìn xa xămBao hi vọng héo hon từng phútAnh thấy ko khắp vị trí hè hộiQuay lại đi người các bạn tâm tình!

Các cô gái khắp nơiTrong thung lũng vườn cửa hoa ngátTrò chuyện ồn ào, nói cười cợt không dứtTừng cặp đôi mắt đen lấp lánh tâm tìnhNhững búp tay mềm mại và mượt mà tuyệt xinhĐang chăm lo những nam giới trai trẻHọ sung sướng, không hề lo nghĩChỉ riêng biệt em cá biệt nơi nàyTái tim hồng nhỏ tuổi máu thân ngày vuiAnh thấy không khắp nơi hè hộiQuay lại đi, người bạn tâm tình!

Mái lều em rêu mốc, đứng imNhư sợ bóng núi rừng bắt nạt dọaDòng lệ em chan hòa ngày tiết đỏTình yêu mãnh liệt xé tim đauEm kiệt sứcEm hòan toàn kiệt sứcAnh không vềEm ko sống được đâuHay anh hy vọng em bắt buộc chết sầu?Anh đâu phải chỉ con bạn tàn bạoAnh thấy ko khắp chỗ hè hộiQuay lại đi người chúng ta tâm tình!

Tuổi trẻ con của em trôi như mây khói ao ước manhHạnh phúc thơ ngây như những vết bụi tàn ảm đạmVì khổ cực hồn em tung nátNhư tro tàn em sinh sống cô đơnTim tung nátMáu tuôn ròng rãCuộc sông sẽ trôiBên em vội vãSố phận nhức thương như đã định rồiKhông gặp nhau, vỡ hết anh ơiAnh thấy ko khắp khu vực hè hộiQuay lại đi người bạn tâm tình!

Này vai em như tuyết white tinhEm vẫn lo cho ngày hạnh phúcDù khổ đau đớn bựcĐôi môi hồngEm quyết giữCho anhLửa cô đơn vò xé chổ chính giữa tìnhCứ tỏa nắng soi lốt chân anh nhằm lạiEm ngạt thở sống những ngày trống trảiBiết bao giờ đời trở lại bình yên?Anh thấy không khắp vị trí hè hộiQuay lại đi Anh! người bạn tâm tình!

*

TIẾNG SÉT TÌNH YÊU

Wislawa Szymborska

Cả hai người đều tin tưởngrằng đam mê tình cờ đính kết họ với nhauNiềm tin ấy giỏi đẹpnhưng sự bất tất cũng đẹp nhất kém gì đâu

Họ tin chắn chắn họ chưa từng chạm mặtchẳng tất cả gì chung share giữa hai ngườiNhưng có thể họ sẽ triệu lần lướt qua nhau trên đường phốhay một cầu thang, một hiên nhà nhưng chẳng nói một lời

Tôi mong hỏi họ có nhớ chăngmột thoáng mắt nhìn nhau trong ô cửa quayhay nơi đông đúc buột một lời xin lỗihay cụt lủn “nhầm số rồi” trong năng lượng điện thoạinhưng tôi biếthọ chẳng hề nhớ đâu

Họ sẽ quá bất ngờ rất đỗinếu tôi bảo bọn họ rằngSố Phận bông lơn họ đã nhiều năm

Nhưng không vội biến Định Mệnhnên cứ kéo họ gần nhau rồi lại tách nhau ralại có lúc giả vờ chặn lốinén một giờ cườirồi vụt kiêng xa

Đã có rất nhiều dấu hiệudù họ không nhận ra.Có lẽ bố năm trướchoặc Thứ bố vừa qua

Một loại lá vu vơ khẽ lướttừ vai rồi lại đậu lịch sự vai?Một vật tiến công rơi rồi lại nhặt.Biết đâu nhé là trái banh từng thay đổi mấttrong lùm cây tuổi thơ xa rồi

Có khi cố gắng cửa cùng chuông cửatrong cùng một chiếc chạm tay.Những cái va li xếp kề sau khoản thời gian gửi.Hay bọn họ mơ cùng giấc mơ một đêm nào, có lẽđể rồi mở mắt giấc mơ bay.

Xem thêm: Cho Vợ Đi Ngoại Tình - Chồng … Thỏa Mãn Cơn Biến Thái Tình Dục

Mọi sự khởi đầuthật ra chỉ với tiếp nốicuốn sách cuộc đờiluôn được dở sườn lưng chừng

NHỮNG ĐIỀU BÍ ẨN

Evghenhi Aleksandrovich Evtushenko

Những bí hiểm của tuổi thơ tan biếnNhư những bến bờ sáng mau chóng mù sương...Thuở đầy đủ Tônhia, Tanhia duyên dángBí ẩn đi nhón gót thân sân trường!

Bí ẩn những vày sao, bí hiểm bao chủng loại thú,Gốc liễu khác thường ư? vị một đám côn trùngVà cánh cửa bí mật kêu cọt kẹtChỉ riêng ở tuổi thơ, cánh cửa mới mẻ lùng

Những kỳ quan toả xa trên mọi miền rứa giớiNhư đều quả trơn màu, chần chừ thổi từ bỏ đâuCứ thường xuyên nhả ra từ miệng đơn vị ảo thuậtLàm đám trẻ em mê đi khi chứng kiến phép màu.

Và đôi bạn nữ trai, lướt bên trên băng túng thiếu ẩn.Chợt áp phương diện vào nhau, khẽ bí hiểm thầm thì,Tay vừa khẽ chạm tay đã như luồng điện giậtVừa rụt rè, vừa nóng hổi, say mê...

Ấy cố rồi tuổi trưởng thành vụt đếnTấm áo cũ vẫn choàng, giờ rách hết còn đâu?Và tất cả mọi phép màu phù thuỷĐều vụt quăng quật rơi ta, về với lứa em sau!

Bí ẩn quên ta rồi, ta béo rồi nên khác.Các vị phù thuỷ ơi, sao cường bạo quá chừng!Tuyết vẫn tuyết rơi bên trên vai như trướcNhưng rơi cụ rồi thôi, chẳng một chút động lòng.

Những trái bóng những màu từ bỏ miệng đơn vị ảo thuậtChẳng hồi vỏ hộp nữa rồi, buồn bực biết bao nhiêu!Bao bạn khác quanh ta chẳng có tác dụng ta háo hứcVà bọn họ cũng chú ý ta thô thiển, sỗ sàng theo!

Nếu ta lại bắt tay, tuyệt vô tình khẽ chạmThì bao gồm gì đâu, cũng chỉ giống như tay mình!Rất đơn giản và dễ dàng là tay, nào bao gồm gì túng ẩn,Nào còn lại gì đâu những xúc cảm si tình!

Bí ẩn rất solo sơ mà lại vẫn đề xuất bí ẩn,Dù ít cho dù nhiều, xin trả lại đến ta...Bí ẩn siêu lặng yên, e dè và nhút nhát,Bí ẩn đi chân trần, miếng dẻ, đã bay xa!

EM BẢO ANH ĐI ĐI

Armenia Silva Kaputikian

"Em bảo anh đi đi,Sao anh không đứng lại?Em bảo anh đừng đợi,Sao anh lại về ngay?

Ôi tiếng nói gió bay,Đôi đôi mắt huyền đẫm lệ.Sao mà anh dại thếKhông chú ý vào mắt em?"

Tam giác muôn đờiĐitơlépven (Đan Mạch)

Trên con đưòng tôi điCó hai bạn đã tớiMột tín đồ rất yêu thương tôiCòn tôi yêu bạn khác.

Người sinh sống trong khao khátTrong đa số giấc mơ tôiNgười cơ đứng hững hờTrước cửa ngõ lòng khép chặt.

Người bắt tiết tôi hátTình phóng khoáng trắng trongNgười như cuộc sống thườngBóp mộng lòng tôi nát.

Người mang lại tôi hạnh phúcLuôn như gió vội bayNgười dâng tôi cả đờiKhông rước gì thường đáp.

Hai người ấy trong đờiPhụ nữ nào thì cũng gặpTrăm năm có một lầnHọ trùng nhau có tác dụng một.

ĐÔI DÉP

Nguyễn Trung Kiên

Bài thơ trước tiên anh viết khuyến mãi ngay emLà bài xích thơ anh nhắc về song dépKhi nỗi nhớ trong tim da diếtNhững vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp gỡ nhau trường đoản cú bao giờCó yêu thương nhau đâu nhưng mà chẳng rời nửa bướcCùng gánh vác các nẻo mặt đường xuôi ngượcLên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp bạn caoCùng share sức fan đời chà đạpDẫu vinh nhục không đi thuộc kẻ khácSố phận loại này phụ thuộc vào ở mẫu kia

Nếu ngày như thế nào một loại dép mất điMọi thay thế sửa chữa đều trở thành khập khiễngGiống nhau lắm nhưng người đi vẫn biếtHai cái này chẳng nên một đôi đâu

Cũng như mình một trong những lúc vắng ngắt nhauBước hụt hẫng cứ nghiêng hẳn theo một phíaDẫu lân cận đã có fan thay thếMà trong tim nỗi ghi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khăng khít tuy nhiên hànhChẳng thề nguyện mà không hề giả dốiChẳng có tương lai mà không còn phản bộiLối đi nhé cũng xuất hiện cả đôi

Không thể thiếu hụt nhau trên bước đường đờiDẫu từng chiếc tại một bên nên tráiNhưng tôi yêu thương em ở đông đảo điều ngược lạiGắn bó nhau vày một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm im bước song songSẽ tạm dừng khi chỉ còn một chiếcChỉ còn một là không còn gì khác hếtNếu không kiếm được cái thứ nhị kia!