Truyện cổ tích Viên ngọc cầu của quạ

Viên ngọc cầu của quạ là câu chuyện cổ tích Việt Nam, qua đó nhắc nhở các bạn nhỏ phải biết kiêng xa phần lớn thói xấu tham lam, ích kỷ vào cuộc sống.

Bạn đang xem: Truyện cổ tích viên ngọc ước

*
Truyện cổ tích Viên ngọc ước

1. Viên ngọc ước của quạ

Thuở ấy, gồm năm trời có tác dụng bão lụt liên miên, vụ mùa mất trắng, nạn đói xảy ra ở mọi nơi. Trong xóm nhỏ ven đê gồm một nhà kia đã nghèo lại đông con, gặp lúc hoán vị nạn đề xuất càng khốn khó,

Đê là con trai cả trong phòng ấy, đành đi sống đợ cho 1 lão trọc phú để kiếm thêm dĩa cơm đỡ cho bọn em qua cơn đói.

Lão công ty thấy Đê khỏe mạnh, cấp tốc nhẹn ngay lập tức bắt anh đề nghị chăn dắt cả bầy trâu đơn vị lão.

Một hôm, Đê sơ suất để lạc mất con trâu vốn được lão chủ yêu thích nhất. Anh hốt hoảng chạy ngã đi những nơi kiếm tìm kiếm. Đám bạn chăn trâu thấy vậy cũng xúm vào giúp Đe. Mọi người lặn lội không còn đồng nọ đến đồng kia, đi từ xóm gần đến làng xa, leo lên tận các ngọn núi, vẫn chẳng thấy tăm hơi con vật đâu.

Đê sợ hãi bị công ty bắt đền, phạt vạ nên không đủ can đảm về nhà. Anh long dong mãi mang đến mỏi rã đôi chân đành tạm dừng nghỉ. Đê sẽ mơ màng đột giật bản thân choàng tỉnh cùng thấy đau nhói khắp mặt mũi tay chân, còn mặt tai thì vang lên tiếng đập cánh loạn xạ. Hóa ra đồng chí quạ tưởng anh sẽ chết nên kéo mang đến mổ xác.

Đê cứ ở im, rồi bất ngờ vùng dậy, tóm được một con.

Quạ rối rít van vỉ bởi tiếng người:

– Xin tha mang lại tôi, tôi sẽ biếu anh một trang bị quý.

Nói rồi, quạ nhả vào tay Đê một viên ngọc bé dại sáng lấp lánh lung linh và dặn:

– Đây là viên ngọc ước màu nhiệm nhất gắng gian. Anh muốn cầu xin bài toán gì sẽ tiến hành ngay bài toán đó. Xin hãy duy trì gìn ngọc cẩn thận,

Đê mê mải ngắm nghía viên ngọc, đề nghị quạ bay đi từ lúc nào thì cũng không biết. Chợt anh buột miệng nói:

– Ngọc ơi, ta muốn tìm thấy nhỏ trâu bị lạc nhằm trả cho ông chủ.

Ngay cơ hội ấy, nhỏ trâu quý của lão trọc phú đã chậm rì rì bước mang đến đứng ngay lập tức trước khía cạnh Đê, khiên anh ngỡ ngàng thiếu tín nhiệm vào đôi mắt mình.

– Ôi, trái là viên ngọc mong thần kỳ của quạ! Đúng là bản thân được trời yêu đương rồi!

Đê phấn chấn cất cấp viên ngọc quý.

*
Viên ngọc cầu của quạ

2. Lòng người khó dò

Từ ngày gồm ngọc quý, Đê trở bắt buộc sung sướng, giàu có. Anh xây nhà, sở hữu ruộng, tậu trườn cho cha mẹ, kiếm tìm thầy vật dụng về nhà dạy dỗ chữ cho bọn em.

Đê còn thường đem viên ngọc mong của quạ ra ước có không ít gạo tiền đem giúp bà con xóm giềng, khiến cho ai nấy chưa hẳn sống vào cảnh đói khổ như từ lâu nữa.

Thời gian cứ cầm cố trôi qua, đã những lần phụ huynh giục Đê cưới vợ, mà lại anh cứ khất lần, chưa chịu đựng lấy ai. Một hôm, anh nói cùng với viên ngọc:

– Ngọc ơi, ta ý muốn có một người vợ đẹp.

Lời mong vừa kết thúc thì ngoại trừ ngõ đã tất cả tiếng tín đồ gọi cửa. Đấy là một trong bà mối mang đến bảo Đê rằng:

– Ở làng bên, có nhà giàu đánh tiếng mong muốn gả đàn bà cho anh.

Xem thêm: Kỳ Thi Tốt Nghiệp Là Gì - Thi Tốt Nghiệp Và Thi Đại Học Là Gì

Đê theo bà mối sang bên ấy, thấy cô bé mày ngài đôi mắt phượng, thiên hạ rất khó có ai hơn, liền đồng ý cưới cô nàng ấy làm cho vợ.

Từ hôm về nhà chồng, cô vợ không chịu đựng làm lụng gì, suốt ngày quanh quẩn mặt Đê, cốt để dò la coi viên ngọc kỳ diệu giấu ở phần nào. Thấy Đê không chịu nói lộ chỗ đậy viên ngọc, một hôm, cô ta chuốc rượu cho ông xã say túng bấn tỉ. Vào cơn say, Đê lảm nhảm nói ra chỗ để ngọc cho vợ biết. Cô vk đợi ông xã say ngủ mê man, bắt đầu lấy trộm viên ngọc, rồi lẻn về nhà phụ thân mẹ.

Khi Đê tỉnh giấc dậy ko thấy vk đâu, tìm tới ngọc thì ngọc đã vươn lên là mất. Anh vội vàng sang nhà phụ huynh vợ để tìm, tuy vậy vừa cho cổng, bố vk đã xua chó ra đuổi.

Đê bi hùng quá, thất thiểu ra về, vừa đi vừa than:

– Lòng fan quả là rất khó dò! vợ mình còn nuốm nữa là người thiên hạ!…

Vừa lúc ấy, có một cụ già cầm bên trên tay một cành hoa trắng và một hoa lá đỏ, cách lại gần Đê, chứa giọng ấm cúng bảo anh:

– bé đừng buồn, hãy mang cành hoa trắng này gài vào cửa nhà cha mẹ vợ, rồi đợi bao giờ họ phải thì đưa bông hoa đỏ ra giúp. Thời gian đó, nhỏ sẽ đem lại được bà xã và viên ngọc.

Đê không kịp xong xuôi lời cám ơn, người lớn tuổi đã phất tay áo đổi mới mất.

*
Truyện cổ tích Viên ngọc ước của quạ

3. Bài học cho đầy đủ kẻ tham lam rước trộm viên ngọc ước

Sáng mau chóng hôm sau, vk Đê thấy tất cả bông hoa lạ thiết lập ở cửa. Mùi hương thơm ngát tỏa ra trường đoản cú bông hoa khiến cô ngây ngất. Cô mang bông hoa vào trong nhà ngắm nghía. Bông hoa thật đẹp, đều cánh hoa trắng xinh sắn kỳ ảo.

Căn nhà lập tức tràn trề một mùi thơm kỳ lạ khiến ai nấy đều muốn cầm bông hoa để hưởng thụ mùi thơm ấy. Mọi fan ngủi hương hoa các thấy khung người khỏe khoắn hơn, chỉ riêng biệt vợ ông chồng lão chủ nhà giàu và cô con gái là bị nhức đầu cùng ngứa mũi.

Họ ra mức độ gãi, mà lại càng gãi mũi càng sưng cùng dần mọc dài ra. Tía người chú ý nhau vô cùng hoảng sợ, do mũi của họ cứ không dứt dài ra mãi, lòng thòng như các cái vòi voi con. Hai bà bầu con cô vk Đê vội vàng trốn vào buồng, tránh mặt kẻ hầu fan hạ, kị sự nhòm ngó của láng giềng láng giềng.

Lão bên giàu lo sợ, vội vàng sai fan đi mời thầy thuốc. Các thầy dung dịch trong vùng lần lượt đến nhà, tuy nhiên thấy tình trạng bệnh lạ, ai nấy các lắc đầu:

– dòng mũi này của cụ chỉ từ có nước phải cắt đi, nhưng giảm chưa chắn chắn đã khỏi, e rằng ko triệt được tận gốc, chỉ kích ưa thích để nó mọc lâu năm nhanh hơn thế thì sẽ nguy hại đến tính mạng.

Đê hóng cho mặt nhà vk rối ren, hoảng hốt, xôn xao cả lên bắt đầu lững thững cách vào. Vừa nhận thấy cái mũi dài của cha mẹ vợ, anh không nhịn được, bổ lăn ra bởi cười, hồi lâu mới nói được:

– Chỉ tại thân phụ sai con gái lấy trộm viên ngọc cầu của con mới buộc phải nông nỗi này. Nếu cha trả ngọc, trả vợ con về nhà nhỏ thì cái mũi đã lành lặn lại như cũ.

Lão bên giàu đành đề xuất ưng thuận. Đê bèn đưa nhành hoa đỏ ra mang lại họ ngửi, chỉ vào chốc lát, dòng vòi dần dần co lại cho tới khi mũi quay trở về nguyên dường như xưa.

Đê đưa vợ về, người vk có ý hổ thẹn, cúi khía cạnh lầm lũi bước theo chồng. Từ đó cô ta ngoan ngoãn, nghe lời chồng, chuyên cần làm ăn. Họ sống cùng với nhau ấm cúng thuận hòa.

Dân bọn chúng trong vùng ai gặp mặt khó khăn, lại tìm đến vợ chồng Đê nhờ viên ngọc ước của quạ cứu giúp.

Thời gian cứ nuốm trôi đi, khi Đê đang là một cụ già râu tóc tệ bạc phơ thì bé quạ năm xưa tìm tới và kêu to:

– Quạ đây, quạ đây! Mau trả ta viên ngọc! Trả ta viên ngọc!

Cụ Đê vội mang viên ngọc mong ra trao cho quạ. Quạ ngậm ngọc lao vút lên cao, rồi bay đi mất. Từ đó đến nay đã bao nhiêu người đi tìm, nhưng không ai tra cứu lại được viên ngọc ước của quạ ấy.