Tình trạng bản gốc: Đã hoàn (khoảng 30 chương)

Nguồn: Vficland.com

Văn án:

Yêu thì sao,

Không yêu thì thế nào

Một câu chuyện xưa như trái đất,

Kỳ vọng phần tiếp sau có thể có khác biệt.

Bạn đang xem: Không yêu thì chia tay, có sao đâu!

Nhận xét của người làm truyện:

 Truyện không kịch tính, không có hot, khá sâu lắng, nữ chính sống nội tâm, phái nam chính vẻ ngoài lạnh lùng, cao ngạo nhưng là người theo đuổi tình yêu đến cùng.

----------------------------------------------------------------------------------------------------

Edit: Coemho

Beta: Muathuvang

Chương mở đầu:

Ngồi trước đàn dương cầm là một cô gái tuổi chừng mười sáu, cô mặc bộ váy công chúa, mái tóc dài xõa trên vai, mười ngón tay bé nhỏ đang lả lướt trên các phím đàn tạo nên những âm thanh du dương bay bổng.

An Quốc Hào kiêu ngạo nhìn cô gái nhỏ trước mặt, mặc dù rằng cô mới học đàn dương cầm chừng bốn năm nay, nhưng hiện tại cô đã gặt hái được không ít thành tích, cũng có thể nói cô là người có tư chất.

Xem thêm: Sơn Tùng Ca Khúc Mới Của Sơn Tùng M, Mv Mới Của Sơn Tùng M

“Dừng lại, bé dừng lại một chút, cha muốn giới thiệu cho con một người em gái.” Nói xong, An Quốc Hào kéo đứa nhỏ vẫn giấu đằng sau lưng đưa đến trước mặt cô, tiếng đàn cũng theo đó mà ngừng lại.

“Đây là An Tịnh, từ hôm nay, em và dì Minh Nhu của bé sẽ chuyển đến đây ở, bây giờ chúng ta chính là người một nhà, tiểu Tịnh chỉ mới năm tuổi, là em gái của con, nhỏ cần phải yêu thương em gái thật nhiều nhé.”

“Baba, bây giờ chính là thời gian luyện đàn của con, là baba nói, dù có chuyện gì cũng không thể gián đoạn thời gian luyện tập được.” Khuôn mặt cô gái vẫn không lộ ra nét biểu cảm nào.

“Được được, là ba nuốt lời, về sau không bao giờ quấy rầy bé tập đàn nữa. Bé hôm ni hãy cùng An Tịnh đi chơi, đưa em du lịch thăm quan quanh nhà được không?” Đối diện với con gái rượu thì kẻ làm bố như ông chỉ có thể dùng giọng điệu nhẹ nhàng lấy lòng nhỏ mà thôi.

“Được rồi.” Nói chấm dứt cô nhìn về phía đứa bé có tên là An Tịnh, con bé có mái tóc thật dài, trên người là chiếc váy caro màu hồng, bé bé đang cầm vào tay búp bê vải, vào đôi mắt đen tròn lộ ra ánh mắt khẩn trương cùng bất an. Baba thật là kẻ giỏi nuốt lời, baba nói phải chăm sóc cho mẹ cả đời, thế mà mẹ vừa mới mất nhị tháng, vào nhà liền có dì mới cầm cố thế, còn có em gái chẳng biết ở đâu ra, tuy rằng cô cũng không phải là nhỏ gái của baba, tên của nhỏ bé, An Tịnh, cùng tên của cô – An Bình, thật đúng là một cặp tỉ muội.