TP - xuất phát từ một nữ sinh lớp 11 xinh đẹp, năng động, chỉ với sau một đêm ngủ dậy bỗng dưng liệt tứ chi, yêu cầu nghỉ học giữa chừng và đối mặt với các cơn nhức đằng đẵng trong căn bệnh viện. Tuy vậy ở chỗ đó, gần như vần thơ lại đựng lên: “Em loài hoa ung dung/Dám vươn lên vớ cả/Dù phong bố vật ngã/Em vẫn trả ơn đời…”.

Những vần thơ vương Thị Dung (25 tuổi, xã Bình Tịnh, làng Bình Minh, thị trấn Thăng Bình, Quảng Nam) trường đoản cú viết đến mình khiến nhiều bạn xúc động. Mẫu cách cô bé vượt lên số phận, sống lạc quan và yêu thương thương, chia sẻ lại càng khiến cho nhiều bạn nể phục. Giờ, Dung đang là cô giáo đặc trưng của đám trẻ xã biển, là cô bé đáng yêu, hoan hỉ trong mắt chúng ta bè, bạn thân…

Lớp học quan trọng đặc biệt

Giữa trưa nắng nóng tháng Năm, gió biển cả rào rạt, nắng nóng rát mặt, căn nhà nhỏ cuối buôn bản Bình Tịnh vẫn ê a tiếng trẻ học bài. Dãy bàn mini được kê ngay trước hiên, mặt nền nhà làm ghế, học sinh là đông đảo đứa trẻ làng đại dương đang say sưa “nuốt” từng lời giảng. Cô giáo trên cái xe lăn đến nơi chỉ dạy từng chút đến trò.

“Em nghĩ cuộc sống đời thường luôn bao gồm thử thách. Nhưng khi vượt qua nó để giúp ta nhấn biết, cảm nhận được hồ hết giá trị của cuộc sống. Không tính kia còn biết bao số phận kém như mong muốn hơn mình. Tín đồ mù thì không hoàn toàn có thể nhìn thấy phần đa thứ đang chuyển động. Fan câm điếc không có thể cảm nhận, ảnh hưởng với cuộc sống… đề xuất em muốn cố gắng nỗ lực để ko phụ tình cảm thương của các người quan hoài mình”

Vương Thị Dung, phân tách sẻ

Hơn đôi mươi em hầu hết là học viên lớp 4 nên xếp vào một lớp. Phần đa em học yếu hơn được xếp ngồi bàn trên nhằm tiện theo dõi, kèm cặp. Dung đến biết, lớp học được mở từ thời điểm năm 2009, ban đầu chỉ bao gồm dăm em là sản phẩm xóm bao bọc tới học. Nhưng lâu dần, bố mẹ biết tiếng đề nghị xin cho con nhập lớp. Hiện có khoảng hơn 70 em tham gia lớp học bắt buộc phải chia ra các lớp, học tập theo ca sáng, chiều. “Năm lớp 11 lúc em bị bệnh yêu cầu nghỉ học giữa chừng, nhưng kiến thức và kỹ năng học được vẫn nhớ. Chịu khó tìm hiểu, tham khảo thêm nên em trường đoản cú tin, đủ kiến thức rất có thể dạy cho các em từ tè học đi học 9”, Dung chia sẻ.


*

Cô giáo tàn tật Vương Thị Dung say sưa giảng bài cho trẻ em làng biển. Ảnh: H. Văn


Những học viên con bên nghèo thì được học miễn phí, phần đa nhà có điều kiện hơn thế thì đóng tiền nhằm trang trải chi phí lớp học. Dung được coi là cô giáo hơi nghiêm khắc, thưởng - phạt rõ ràng. “Trong tiếng học nếu ai thì thầm riêng hoặc không triệu tập thì cô bắt phát lên đứng trước lớp, đa số ai học giỏi thì cuối khóa lại được thưởng sách vở. Em cũng từng bị cô phân phát 1 lần bởi vì tội rỉ tai riêng” – Nguyễn Phước vương vãi - một học sinh ghé tai tôi nói - thích nhất là học ở chỗ này sau khi ngừng bài tập thì hoàn toàn có thể thỏa sức gọi sách, gọi truyện với tủ sách miễn phí. Dung cho biết, từ mối cung cấp tài trợ của các nhà hảo tâm nên lớp tìm tủ, kệ sách để phục vụ cho các em nhỏ. Đấy là ước vọng từ bé bỏng của hầu như đứa trẻ xóm biển.


“Em loài hoa ung dung…”

Lần đầu tiên tôi chạm chán Dung là khi em tham gia có tác dụng tình nguyện viên, hướng dẫn các cử tri tham gia bầu cử đbqh và đại biểu HĐND những cấp hồi cuối tháng 5/2016. Hình ảnh cô gái tàn tật mặc chiếc áo Đoàn màu xanh lá cây ngồi trên xe lăn tận tình hướng dẫn những cô, bác làm thủ tục, khuôn khía cạnh lúc nào cũng tươi tắn, sẵn lòng giải đáp những thắc mắc của đông đảo người khiến cho tôi thực sự ấn tượng.

Bạn đang xem: Hoa xương rồng trên cát

Khi chạm chán lại, truyện trò với Dung, cách thủ thỉ dí dỏm và nụ cười tươi tắn của cô gái trẻ tàn tật truyền cho những người đối diện một năng lượng đầy sức sinh sống mới.

Bà è cổ Thị Đào, chị em của Dung, kể: Từ bé dại Dung là cô bé xíu nhanh nhẹn, tự lập. Gia cảnh công ty còn khó khăn khăn, bố quanh năm đi biển, bà mẹ ngược xuôi với gánh cá, mắm để nuôi 6 bạn con nạp năng lượng học. Từ thời điểm năm 12 tuổi, Dung đã đánh đổi ngày hè để cọ chén, làm cho thuê cho quán ăn, quán coffe ở Đà Nẵng. Ngày làm, tối theo lớp học thêm. Thương tính cần mẫn, chăm chỉ chịu khó khăn của cô học trò quê nghèo bắt buộc thầy giáo cũng không thu tiền. Số tiền tìm được Dung dành để mua sách vở và giấy tờ đỡ trọng trách cho phụ vương mẹ. Vất vả, âu sầu nhưng năm nào em cũng đạt thành tích học tập tốt.

Tai họa ùa tới khi em vẫn học lớp 11. Buổi sáng thức dậy, anh chị em hốt hoảng lúc thấy bé lên cơn sốt mê man, rồi liệt toàn thân, tứ đưa ra không cử động. Bồng con chạy khắp cơ sở y tế ở Quảng phái mạnh rồi ra Huế nhưng rất nhiều bất lực trở về. Bs cho hay, Dung mắc dịch viêm tủy cắt ngang vùng cổ. Từ đó, Dung tập làm cho quen với xe cộ lăn, cùng với những bài bác tập cầm, nắm, chuyển vận như đứa trẻ mới sinh.

Dù vậy, trước phương diện mọi người rất ít khi trên gương mặt cô loáng lăn các giọt nước mắt giỏi trong mẩu chuyện khó gặp mặt những ý nghĩ về tiêu cực. Dung luôn biết giải pháp pha trò nhằm xua đi cái không khí bi thiết nơi khám đa khoa nên ai ai cũng yêu quý. Dung cũng bước đầu tập viết dù rất cạnh tranh khăn, bao gồm khi ghì cây viết đến sưng tay con chữ vẫn ko tròn nhưng lại Dung không bỏ cuộc.

Dù khuyết tật, tuy vậy với vốn kiến thức sẵn gồm và không xong tìm đọc nên không ít người trong làng tìm về nhờ viết thư, làm đối chọi xin học tập bổng, xin vào hộ nghèo… Dung kể, tất cả chị láng giềng có bạn trai là lính nên liên tiếp viết thư về. Thiệt thà, rặt quê, ít chữ, ko văn chương bay bướm được phải chị thường xuyên chạy qua nhờ vào Dung viết thư giùm.

Câu văn trau chuốt, phiêu nói một cách khôn khéo nỗi lòng của người đang yêu. Đến khi cả hai tổ chức triển khai đám cưới, Dung biến đổi vị khách sệt biệt, đôi vợ chồng trẻ ko ngớt lời khen ngợi và cảm ơn. Những em học viên nhờ bốn vấn, viết thư nhằm xin học tập bổng ở các trường để được đi du học…“Chỉ gồm mỗi đối kháng ly hôn là em không nhận viết giùm thôi... ” - Dung cười cợt dí dỏm. Dung cũng là thành viên của tập thể nhóm tình nguyện làng Bình Minh, kêu gọi các nhà hảo tâm giúp đỡ các gia đình có yếu tố hoàn cảnh khó khăn.

Xem thêm: Sông Đáy Bắt Nguồn Từ Đâu - Đầu Tư Bất Động Sản Hà Nội

Thần tượng là mẹ

Nhà nghèo, thân phụ quanh năm đi biển cả nên chị em Dung béo lên với bàn tay chăm bẵm của mẹ. Với Dung, hình hình ảnh người bà mẹ với gánh cá, mắm lầm lũi vượt qua giông bão nhằm lo đến 6 fan con ăn uống học là 1 kỳ tích. Từ lúc em mắc bệnh, mẹ cũng bắt buộc từ vứt đôi quang gánh để gia công đôi chân, đôi tay rong ruổi khắp chỗ cùng bé vượt qua bạo bệnh. Đó là sự việc hy sinh cao cả, là ánh sáng, nghị lực mang đến em.

Trong một cuộc thi viết về người mẹ do Tạp chí thanh nữ tổ chức, Dung viết: “Con tự hỏi rằng nếu không có mẹ thì cuộc đời này có còn kỳ tích nào dành riêng cho con? Liệu rằng sự lạc quan, nghị lực, thú vui giòn giã bên trên môi của con gồm thực sự tồn tại tuyệt chỉ mãi là niềm ý muốn xa xỉ mà con hằng mơ tới…

*
vương vãi Thị Dung phía dẫn bạn dân tham gia bầu cử.

Hành trình của bé và người mẹ đã trải qua được 9 năm ròng, đôi chân của mẹ bây giờ còn mang sứ mệnh của cả song chân con nữa, đôi tay mẹ cũng thế! Bồng bế, chăm lo con từ bữa ăn đến giấc ngủ, tắm rửa gội, trang bị lý trị liệu... Người ta thường hỏi nhỏ “động lực nào giúp bạn vượt qua tất cả”. Nhỏ đã nói rằng bởi vì con gồm mẹ. Vì tình ngọt ngào vô bờ bến của mẹ, vì con hy vọng sống sao để cho thật xứng danh với tình yêu thương đó. Sinh sống giữa biển cả tình yêu thương bé không còn cảm giác lạc lõng, bơ vơ.

Con nhận ra rằng Thượng đế đã chắt lọc cho nhỏ một cuộc sống thường ngày khác. Nơi bao gồm đứa học trò nghèo đề xuất con gieo chiếc chữ, chỗ mà bé được ví như loại hoa Xương Rồng mạnh bạo mẽ, ung dung. Nhỏ học cách chấp nhận và vui mắt với thực tại. Với di bệnh bại liệt nhưng nhỏ tin nhỏ sẽ sinh sống tốt. Làng mạc hội xung quanh kia còn không hề ít người như là con, một ngọn nến bị gãy cong cũng hoàn toàn có thể tạo cần ánh sáng, chỉ cần phải có ý chí lớn bé tin con cũng biến thành sống bổ ích như bao người”.

Loáng đã qua trưa, đông đảo đứa trẻ con lại xôn xang dựng xe pháo đầu ngõ. Dung ôm sách vở, rồi bám chặt vào vai bà mẹ dìu ngồi lên loại xe lăn, bước đầu buổi dạy dỗ mới.