Chúng ta chỉ như hai chiến thuyền vô tình va sát vào nhau sau dịp sóng. Tất cả những người bạn của em không đủ dũng cảm để tin tưởng rằng một đứa phụ nữ khôn ngoan, sắt đá như em lại đi “phải lòng” một người lũ ông chỉ qua thì thầm trên mạng như thế…

From: Em muon la chinh em!To: tamsu
hanoitranserco.com.vn
Sent: Saturday, September 23, 2006 8:28 AM Subject: Em se thoi khong nghi ve sầu anh nua!

Trên trái khu đất này, từng giây từng phút trôi qua đều sở hữu hàng ngàn người đang yêu thương nhau, hàng triệu con người đang nhớ đến nhau với hàng tỷ người đang nghĩ đến nhau… trong các số đó có em nghĩ mang đến anh! Em chẳng nhớ anh vì chưng anh chẳng nhằm lại ấn tượng gì cho em sau lần chạm mặt duy tốt nhất ấy. Em cũng không tới mức yêu anh vị với em, anh chẳng có điểm gì đáng yêu và dễ thương cả! Em chỉ nghĩ đến anh thôi, nghĩ vô cùng nhiều, khôn xiết rất nhiều… không ít tới mức bao gồm khi ý nghĩ new chỉ nháng qua trong đầu là em đã nghẹn cứng cổ họng, thậm chí có thể òa khóc ngay lập tức được… lạ nhỉ? Em không thể tinh được về chính bạn dạng thân mình anh ạ!

Tất cả những người bạn của em bọn chúng không đủ kiêu dũng để tin rằng một đứa con gái khôn ngoan, fe đá như em lại đi “phải lòng” một người lũ ông chỉ qua nói chuyện trên mạng như thế… Anh có phải là người bọn ông trước tiên và tuyệt nhất em biết qua mạng đâu nhỉ? Trước anh, em từng rỉ tai với không ít người. Gồm người cũng được đến một tháng, có fan thì duy nhất lần duy nhất. Nhưng tất cả họ chỉ mang đến em cảm xúc tẻ nhạt, vớ vẩn. Bạn ta gật đầu đồng ý lãng phí thời hạn để tải vui qua những mẩu chuyện chẳng đầu chẳng cuối của em chính vì như anh biết đấy, em nói chuyện rất gồm duyên!

Đôi khi em có muốn cho đi một vài cơ hội, mang lại đi rất nhiều hy vọng, tuy nhiên em bỗng dưng nhận ra bạn dạng thân mình chưa đủ đầy niềm tin và kĩ năng để đổi mới những hy vọng đó thành sự thật. Lại thôi. Kệ. đồ vật gi đến sẽ đến.Và anh đã đến. Đúng là cuộc sống này có tương đối nhiều sự ngẫu nhiên. Nhưng có những sự thốt nhiên lại đổi mới nỗi dằn vặt của cả một đời… chúng ta đã nói biết từng nào là chuyện với nhau, anh nhỉ? Chuyện gì cũng có thể trở thành chủ đề cho họ tranh luận. Có lẽ rằng chưa lúc nào em lại thủ thỉ nhiều đến gắng với một bạn khác giới, xa lạ. Em chưa biết anh là ai vào cái biển khơi người bát ngát này.

Bạn đang xem: Cho anh thôi không nghĩ về em

Em lừng chừng mặt anh với anh cũng vậy. Bọn họ đã chẳng chạm chán mặt nhau vì không thích mất nhau, không đủ tình chúng ta này… cùng với em, có một người chúng ta như anh còn hơn là sống giữa một biển người mà mọi người biết nhau, nhớ mặt nhau, tuy vậy lại chẳng khi nào hỏi thăm nhau. Em hiểu tìm được cho bản thân một người các bạn đúng nghĩa thiệt chẳng dễ dãi chút nào. Lần anh đi xứ sở của những nụ cười thân thiện thái lan mấy ngày ấy, tự nhiên em lại mong anh về thật nhanh để chúng ta nói chuyện. Em đã tự cười vào mũi mình, hâm quá! Và dường như vừa về đến nhà là anh cũng nhắn tin đến em luôn…

Chúng ta thuộc xem trơn đá, thuộc xem phim. Anh xem ở tivi bên anh, em xem nghỉ ngơi căn gác trọ nhỏ dại bé của mình… Anh hô to vui tươi khi team bóng của anh ghi bàn. Em hét lên lo sợ khi bầy nhện kếch xù ăn thịt fan dân ở thị trấn. Anh say rượu em biết. Em ốm, em ho anh cũng biết… họ chỉ là người quen thì thầm qua mạng, SMS với điện thoại, cơ mà sao em lại thấy cần có anh đến chũm trong cuộc sống của mình.

Xem thêm: Nhiều Phụ Nữ Xin Tinh Trùng Để Có Con, Chọn Người Hiến Tinh Trùng

Em phải xa Hà Nội, em đã quyết định lấp đầy lời mời bỏ ngỏ của anh bằng cuộc chạm chán mặt. Thật trở ngại lắm em mới tất cả được quyết định ấy. Em đang đi vào muộn gần trong vòng 30 phút chỉ bởi em ko biết ăn mặc thế nào… ở đầu cuối em cũng đã đến, bộ đồ của em không chị em tính, không khêu gợi nhưng mà nó khiến cho em trường đoản cú tin. Anh chẳng bao gồm chút tuyệt hảo nào với em cả, thiệt đấy! Em cứ tưởng mình sẽ bị “sét đánh” cơ tuy nhiên chẳng phải. Chúng ta vẫn xong xuôi cuộc chạm chán gỡ tốt đẹp sau những câu chuyện xoay xung quanh World Cup 2006. Ai về bên nấy.

Anh đã không làm giống như các người không giống là điện thoại hay nhắn tin cho em ngay lập tức. Mà cho đến tận bốn ngày sau, lúc em xa hà thành hàng nghìn cây số rồi anh mới hỏi thăm. Em ghét anh quá nhưng lại sao trong trái tim lại thấy vô cùng vui mới mẻ và lạ mắt chứ? Rồi anh không hề thường xuyên nhắn, hotline và thủ thỉ với em nữa. Anh bận rộn, anh có khá nhiều mối thân thiện cần băn khoăn lo lắng khác. Em hiểu. Rồi anh bỗng dưng bặt tin, anh “biến mất” nhanh đồng nhất như khi anh đến. Em có thể làm tất cả để biết được lý do tại sao, anh tin không?

Nhưng em đang không làm cái gi cả. Em tôn trọng việc anh làm. Em đồng ý mất đi tín đồ bạn, người có thể hiểu em khi nhưng cả thể giới này ngơ ngác không hiểu nhiều em, người có thể nói bất cứ chuyện gì cùng với em khi chuyện gì cũng khiến cho em thấy nhạt nhẽo… Gần cha tháng không có anh có tác dụng bạn, em vẫn sinh sống thật tốt và thao tác làm việc hết mình. Khoảng thời hạn này một fan quen của em đã thường xuyên trò chuyện, động viên em.

Em xin lỗi vì đã không giữ được “bí mật” của chúng ta, em vẫn kể hết cho tất cả những người quen nghe về mọi sự biến đổi trong em cứ sau mỗi lần nghĩ cho anh. Em đã nói chuyện với một người không quen khác chỉ đơn giản và dễ dàng vì em yêu cầu một ai kia biết lắng nghe để em có thể vứt bỏ những suy xét về anh thoát ra khỏi đầu! Em chẳng đon đả những gì thằng bạn ấy nói, tuy nhiên có ngày, em đã buộc phải ngồi thu nhặt lại tất cả những gì thằng bạn ấy nói rồi lật đi lật lại vụ việc chỉ để tìm ra câu trả lời cho sự nghi hoặc của mình. Có khi nào anh và thằng bạn ấy là 1 trong người không?

Có vẻ tiểu thuyết quá, nhưng thằng bạn ấy gồm có câu nói khiến em bắt buộc giật bản thân anh ạ! Rồi em cũng mang hết anh dũng để trực tiếp thắn với anh bạn ấy sự ngờ vực của mình. Thằng bạn ấy đã làm em muốn tin, đã khẳng định là không có sự nhầm lẫn như thế nào trong cảm giác của em, đã xác minh điều em nghi hoặc là sự thật, đã và đang bày tỏ cảm tình “thầm kín” với em… Nhưng đứa bạn ấy lại không hề cho em một chứng cớ nào hết! Em dại dột thật đấy! Em vẫn nhầm. Em vẫn rơi "bịch" một bí quyết đau đớn, em đau, nhức quá, đau mang lại phát khóc...

Em đang áp đặt tất cả cảm nhận của mình lên anh bạn ấy. Đã vô tình em có tác dụng một người khác tổn thương. Tổn thương đến cả chỉ nói theo một cách khác “Trên đời đó lại có đều con người giống nhau đến rứa sao? thật thú vị bắt buộc không em?”. Cụ đấy, thực sự thà, thẳng thắn của em vẫn lại “cướp đi” của em một tín đồ bạn. Em lại về bên là chính em - con zero tròn trĩnh. Em đã vượt qua khoảng thời gian này cấp tốc thôi và sẽ đem lại thăng bằng cho mình, nhưng chắc hẳn rằng em chẳng thể kết chúng ta được với ai xa lạ nữa!

Chúng ta chỉ như hai phi thuyền vô tình va sát vào nhau sau dịp sóng. Anh vẫn là anh. Sống cuộc sống của anh, không có em trong một phút giây nào của ý nghĩ. Không tồn tại những “kỷ niệm”. Không có những thói quen. Cuộc sống thường ngày của anh không khi nào hiện diện em. Sáng sáng, trưa trưa, tối tối bao ý nghĩ rồ dở hơi của em anh cũng không khi nào biết…

Ừ, thôi, em sẽ không nghĩ về anh nữa. Anh là người bọn ông trời xuất hiện để không bao giờ thuộc về em cả, anh nhỉ? Đây là lần sau cuối em nghĩ mang lại anh, em hứa! Em chẳng bao gồm ai để quăng quật những ý nghĩ về này thoát ra khỏi đầu nữa cả. Em sẽ sống thật giỏi như phần đa ngày sẽ qua ko anh với như em từng sống. Anh cũng như vậy nhé!

Cầu ý muốn anh gặp mặt được nửa thật sự của anh! mong mong cô gái ấy vẫn nhớ anh thật nhiều, yêu anh thật nhiều. Không như em chỉ biết nghĩ mang đến anh…