(Tổ Quốc) - 40 năm đang trôi kể từ thời điểm xảy ra trận đánh tranh bảo đảm an toàn biên cương cứng phía Bắc quốc gia (1979-1989) tuy thế trong ký kết ức tôi, những đồi hoa sim tím xuyên suốt dọc dài biên thuỳ phía Bắc vẫn còn đó in đậm với đều tên đất, tên fan và những trận đánh đấu khốc liệt ở đó.

Ký ức về cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc

(Tổ Quốc) - 40 năm đang trôi kể từ khi xảy ra cuộc chiến tranh bảo đảm biên cương phía Bắc non sông (1979-1989) mà lại trong ký kết ức của tôi, phần đa đồi hoa sim tím trong cả dọc dài biên thuỳ phía Bắc vẫn tồn tại in đậm với những tên đất, tên tín đồ và những trận chiến đấu kịch liệt ở đó.

Bạn đang xem: Ký ức về chiến tranh biên giới phía bắc



Những chuyến hành binh lên phương diện trận

Các chiến sĩ do thám dẫn chúng tôi đi, ko ồn ào, không đùa giỡn vày dưới khía cạnh đất có tương đối nhiều mìn và hầu như quả đạn không nổ. Họ yêu cầu cửa hàng chúng tôi phải đi đúng vào vệt chân bọn họ đi trước dẫn đường và sẵn sàng ẩn nấp khi bao gồm pháo hoặc đạn cối từ bên china bắn sang.

Thời ấy, tôi sẽ là phóng viên của lịch trình phát thanh Quân nhóm Nhân dân, Đài tiếng nói Việt Nam, làm trọng trách tường thuật đại chiến tại khía cạnh trận. Xung quanh quân tư trang, tôi đề xuất đeo thêm cái máy ghi âm R6 cổ lỗ chạy băng cối với 6 sạc pin đại, nặng khoảng chừng 5 kg.

Sau thời gian tết Nguyên đán năm 1980, tôi thuộc lên biên giới tp. Lạng sơn với những nhà văn và nhà báo Thân Như Thơ, Cao Nham, Mai thế Chính, Nguyễn Văn Nhung, Phạm Thành, Đinh Xuân Dũng. Từ binh đoàn 14, chúng tôi phân công nhau trở về nhiều vị trí hướng của mặt trận. đông đảo trận tấn công quy mô nhỏ tuổi thỉnh thoảng xẩy ra ở những điểm trên cao dọc mặt đường biên. Những nẻo đường biên giới vắng tanh ngắt, chỉ có những đơn vị quân đội, rất ít bóng dân thường.

Trời mưa phùn rả rích, đường trơn lầy lội. Công ty chúng tôi leo lên một điểm tựa ở dãy núi đá thuộc thị trấn Văn Lãng. Phân đội súng cối 81 ly có hơn chục chiến sĩ. Hôm ấy đúng vào trong ngày Rằm tháng Giêng. Chiếc nồi quân dụng đầy cơm nhưng thức nạp năng lượng chỉ tất cả thịt muối và mắm kem, ko rau. đồng đội bảo rằng, miếng thịt muối đã ngâm nước từ buổi tối qua (cho mềm và bớt mặn) nhưng lúc này thái ra vẫn còn rắn lắm. Tôi đột thấy thương anh em quá. Người ta thường xuyên ví "Giỗ tết xung quanh năm không bởi Rằm tháng Giêng". Toàn quốc đang cù quần mặt mâm cỗ ngày rằm với không hề thiếu món ngon truyền thống thì ở đây, bộ đội phải nạp năng lượng bữa cơm quá đạm bạc!

Hôm sau, tôi cùng anh Mai Thế thiết yếu hành quân từ bỏ Văn Lãng về Đồng Đăng (Lạng Sơn). Bữa cơm trưa hôm ấy sinh sống sở chỉ đạo Trung đoàn 42 do Trung tá Nguyễn Như Hoạt, nhân vật LLVT thời tiến công Mỹ làm trung đoàn trưởng. Bữa ăn chỉ tất cả cá khô, giết mổ muối. Anh Hoạt mang phích nước sôi, rót ra cái chén bát to và rắc vào đó ít mì chính và vài phân tử muối để nạm canh. Mấy những năm trước tết, Trung đoàn 42 vừa được quản trị Hội đồng đơn vị nước ngôi trường Chinh lên thăm. Tuy đóng ở địa bàn dễ dãi hơn nhiều đơn vị chức năng khác nhưng trung đoàn cũng còn khôn xiết thiếu thốn.



Đầu năm 1982, cửa hàng chúng tôi nhận lệnh lên biên thuỳ Cao Bằng. Trước đấy vài tháng, vào dịp tết, bạn hữu Lê Đức Thọ, Ủy viên Bộ chính trị new lên thăm bộ đội binh đoàn 26 (Binh đoàn Pắc Bó), đã làm bài thơ "Điểm tựa" trên Quảng Hòa tặng kèm cán bộ, chiến sĩ. Bài xích thơ ấy diễn đạt được sự cảm thông thâm thúy của lãnh đạo cung cấp cao so với bộ đội chỗ điểm tựa tiền tiêu, có công dụng rất lớn, động viên lòng tin chiến đấu của các chiến sĩ.

Cao Bằng có rất nhiều núi đá đề xuất bộ team sống trên điểm tựa hầu hết thiếu nước. Nước sinh hoạt hằng ngày phải gùi tự suối lên, tất cả chỗ leo qua thang dây và hàng trăm ngàn bậc đá lởm chởm. Trời ngày xuân ẩm ướt, lại ngơi nghỉ hang đá cùng nhà tranh trợ thời bợ, không nhiều người tránh khỏi bệnh dịch ghẻ cùng hắc lào. Công ty chúng tôi từ tp lên điểm tựa được một tuần là bị ngay, ngứa gãi xuyên suốt ngày đêm. Vì thế, bao gồm hôm trên tuyến đường hành quân, gặp mặt suối là toàn bộ trút quăng quật tư trang, quần áo, khiêu vũ xuống "tắm tiên" cả giờ đồng hồ. đều ngày nghỉ ngơi đại đội bộ binh đóng kè sông Bắc Vọng (thuộc thị trấn Quảng Hòa), cứ cuối giờ chiều là các chiến sĩ lại rủ công ty chúng tôi ra sông tắm. Dòng sông này chỉ rộng chừng 30m, mặt đường phân thủy giữa sông là biên cương Việt - Trung. Bờ bên kia là điểm cao 302, quân Trung Quốc sắp xếp mấy khẩu cối 82 ly và 60 ly chĩa sang phía ta. Một hôm tắm rửa xong, lên bờ mang quần áo, tôi lag mình thấy 2 con vắt dính vào người…

Hôm công ty chúng tôi đi tự sư đoàn xuống trung đoàn bởi chiếc xe tế bào tô ba bánh nhưng mà thấy khiếp mãi bởi đèo dốc vòng vèo và rất nhiều cú xóc nảy người, nhiều lúc cảm thấy xe pháo sắp bay xuống vực. Trâu ngựa hai bên đường thấy xe là tung vó, nhảy lên chạy tán loạn.

Hè năm 1983, chiến sự lại rộ lên sinh hoạt vùng Hoàng Liên tô (Lào Cai) và Hà Tuyên (Hà Giang). Tôi cho vùng tiếp giáp ranh lào cai và Lai Châu. Có hôm cùng những chiến sĩ đi tuần tra con đường biên, vượt hầu hết quả đồi đầy cỏ lau và đá lởm chởm; thỉnh thoảng trượt chân, khắp cơ thể và ba lô cứ trôi trườn tuột trên thảm cỏ, gặp gỡ tảng đá thì sững lại, đứng bít đi tiếp. Lối lên những điểm tựa chỉ nên vệt mòn nhỏ. Những chiến sĩ luôn nhắc tôi nên đi đúng vết chân các anh, còn nếu như không sẽ đạp yêu cầu mìn. Tôi thắc mắc, sao lắm mìn thế thì đồng đội bảo rằng, để chống thám báo tìm lên tập kích.

Sau thiệt sợ hãi nặng sinh hoạt Vị Xuyên, gần như nghĩa trang liệt sĩ cứ không ngừng mở rộng dần ra, niềm tin bộ đội ta tất cả phần nao núng. Những sư đoàn chủ lực chuyển sang bề ngoài luân phiên chiến đấu. Cuộc sống thường ngày sinh hoạt ngơi nghỉ thị làng Hà Giang đã có không khí thanh bình; hàng quán mọc lên, cảnh làm nạp năng lượng tấp nập; buổi tối đến giờ nhạc xập xình, đèn color nhấp nháy. Sự trái lập giữa hy sinh và hưởng thụ chi phối từng ngày đến tâm tư chiến sĩ.



Cuộc sinh sống của tín đồ lính chiến

Tôi sống với lính đặc công của Quân khu 2 vào một hang đá sinh sống Vị Xuyên. Cơ hội đầu, các chiến sĩ còn hái được không nhiều rau dớn (giống như cây dương xỉ) luộc ăn uống thay rau. Khi không còn loại rau củ rừng nào nữa, bằng hữu bắn hạ mấy phòng quả rửa xuống luộc chấm muối ăn cho đỡ xót ruột. Vì mật độ đóng quân dày đặc, chiến đấu tiếp tục lại sống hầm với núi đá độ ẩm ướt, không nhiều được rửa ráy giặt đề xuất bộ team bị ghẻ lở tương đối nhiều. áo xống thời kia may bằng loại vải quality kém cần cũng chóng rách rưới hai đầu gối. Có chiến sĩ quay quần khoác phía rách rưới ra phía sau và nói vui là "ưu tiên phía trước". Cứ một tuần bằng hữu mới được rứa nhau ra suối Thanh Thủy tắm rửa một lần. Được phần nhiều hôm đi vệ sinh như thế, đồng đội ngâm nước suối khá lâu cùng lấy lá rừng xát vào bạn chữa ghẻ. Các chị em dân phiên bản đi làm nương về qua suối, chạm mặt bộ nhóm tắm rất đông và đầy đủ trần truồng cả đề nghị ngượng, cứ phải làm thêm, chờ chấp choá tối new về công ty được. Bởi vậy trong chuyến lên thăm bộ đội ở Vị Xuyên, chị Nguyễn Thị Hằng, thời điểm đó là bí thư tw Đoàn sẽ nói vui với các chiến sĩ rằng: "Tôi chúc các đồng minh khỏe, không ghẻ và tắm nên mặc quần đùi".

Xem thêm: Is Chặt Đầu Mới Nhất - Tag: Giết Người Chặt Đầu Ở Đồng Tháp

Một hôm sinh sống Sở lãnh đạo tiền phương Quân quần thể 2, tôi được thiếu hụt tướng Phạm Hồng Cư với Thiếu tướng Lê Duy Mật đến biết, sáng sớm mai sẽ sở hữu được trận pháo kích rất cao của ta trường đoản cú Thanh Thủy nã sang điểm trên cao 1509, cụm bảo vệ lớn của quân Trung Quốc. Trận địa pháo được sắp xếp ở trường bay Phong quang đãng (do Pháp làm trước đây đã quăng quật hoang). Tôi có nhiệm vụ nấp trong cái hầm 1-1 sơ chính giữa sân bay, cũng là giữa nhì làn pháo đang đấu nhau để tường thuật trận pháo kích ấy. Đêm trăng sáng. Trường bay Phong Quang là 1 thung lũng gồm cây rừng lúp xúp, dài khoảng tầm hơn 1km. Những khẩu súng giả nghi binh bởi ống tre, đường kính 8 cm đã được bố trí. Lúc pháo thật sống phía sau bắn thì pháo giả đến nổ bộc phá tạo khói lừa địch. Dự kiến trận chiến khai hỏa vào 5 giờ chiếu sáng hôm sau. Mà lại rất tiếc, nửa tối về sáng, mây mù kéo về dày đặc, đài quan gần cạnh không chú ý rõ kim chỉ nam nên đành hoãn trận đấu ấy...



Khi giờ đồng hồ súng ở khoanh vùng Vị Xuyên tạm ngưng, địch triệu tập đánh đường giao thông vận tải của ta sống núi Bạc, quản lí Bạ nhằm mục đích cắt đứt tuyến bỏ ra viện trường đoản cú thị buôn bản Hà Giang đi các huyện lặng Minh, Đồng Văn, Mèo Vạc. Bất cứ loại xe làm sao chạy qua sườn núi bạc đều bị pháo china bắn cháy. 15 giờ chiều hôm ấy, xe shop chúng tôi đến núi Bạc, trời còn vẫn nắng gắt. Loại barie chắn đường gồm một phái nam dân quân người dân tộc thiểu số, chạc tuổi 45, treo khẩu K44 đứng gác. Anh yêu mong xe tạm dừng và đợi trời tối bắt đầu được đi tiếp. Thương hiệu anh dân quân là Tẩn Dìn Phùng, quê ở ngay dưới chân núi Bạc. Dòng xe com măng ca "đít vuông" cũ nát lại chở thêm 1 phi xăng 200 lít rung lắc lư, dancing chồm chồm bên trên sườn núi đá. Xe pháo xấu, đường xóc lại ko được bật đèn sáng pha đề nghị đêm ấy, lúc đến Quản Bạ thì mẫu xe của shop chúng tôi bị gãy đến nửa số thanh nhíp giảm xóc, cần yếu đi tiếp được nữa. Từ đấy, bọn chúng tôi chỉ còn cuốc bộ.

Trưa hôm sau từ tiểu đoàn bộ đội địa phương thị trấn Quản Bạ, tôi cùng nhà văn Đặng Văn nhưng hành quân về buôn bản Bạch Đích vì ở kia chiến sự vẫn diễn ra. Một chiến sĩ người dân tộc Nùng khoác cha lô thuộc súng đạn dẫn hai anh em đi. Cơn khát nước lại là 1 thử thách. Nắng và nóng nóng, sở hữu nặng lại trèo núi, băng rừng vì vậy mà khát nước là cảm hứng tôi chưa chạm mặt bao giờ. Tôi phải hứng nước nghỉ ngơi khe núi đá để uống. Khoảng tầm 17 giờ đồng hồ thì shop chúng tôi vào tới thôn Bạch Đích. Nhưng lại một ko khí yên lặng bao trùm. Đồn biên phòng đã biết thành tàn phá vỡ hoang. Phía đầu bản là kho thóc còn đã cháy dở. Bao gồm một bác nông dân tín đồ Dao đang đi tìm trâu lạc cho chúng tôi biết: quân nhân biên phòng cùng dân bản rút hết lên hàng núi phía bên trên kia rồi. Quân trung quốc cũng đang rút trở về bên cạnh kia biên giới. Núm là chúng tôi lại con quay ra, tìm con đường lên hàng núi, nơi tất cả con dốc dài, nối im Minh lịch sự Đồng Văn. Cán cỗ và đồng chí biên phòng đang ở tạm một trong những hốc đá.

Đêm ấy chúng tôi nghỉ cùng với đồng đội trên dãy núi ấy. Đêm hôm sau cửa hàng chúng tôi đi tiếp sang dãy núi khác, nơi dừng chân tạm của đái đoàn bộ đội địa phương thị xã Yên Minh. Đồng chí chỉ đạo trưởng Ban chỉ huy quân sự thị xã bị mến vào bắp chuối hôm trước, vì mảnh đạn cối xuyên thủng. Vệt thương đã sưng to, lên cơn sốt, còn chưa kịp chuyển về con đường sau, ở rên hừ hừ trên đám lá thông. Anh bảo bọn chúng tôi, mỗi người tự bẻ lấy mấy cành thông, rải ra nhưng nằm. Đêm ấy cửa hàng chúng tôi ngủ sinh sống trên đỉnh núi, gồm mấy cây thông ở chiều cao gần 2000 mét, đúng là cảnh "màn trời, chiếu đất".



Hôm quay trở lại Quản Bạ, shop chúng tôi cũng lấn sân vào ban đêm, nhờ chiếc xe cài đặt của một đơn vị từ Mèo vạc về. Xe cộ đi tối trên núi đá chông chênh hiểm trở mà lại không được nhảy đèn. Cửa hàng chúng tôi đứng trên thùng xe nhằm tiện quan gần kề và nhảy đi xuống đường nếu bị pháo kích hoặc thám báo tấn công. Đang mở to mắt về phía đằng trước thì bất ngờ chúng tôi thấy hai bóng black nhảy từ ven mặt đường ra vẫy xe. Anh chiến sỹ lái xe giật mình, tưởng là thám báo, bật đèn sáng pha sáng sủa rực. Nhì người lũ ông đeo ba lô, máy ảnh, đi giầy da bám đầy vết mờ do bụi đất xin đi nhờ. Tôi nhận thấy đó là anh Vũ Đạt, phóng viên báo chí báo Quân nhóm Nhân dân và anh è Định, phóng viên báo chí báo hình ảnh Thông tấn làng Việt Nam. Gặp mặt chúng tôi, các anh mừng quá, đi thuộc về Ban lãnh đạo quân sự thị xã Quản Bạ đêm tối đó.

Hồi ấy đk thông tin rất nặng nề khăn. Các tin bài viết xong nên đến trung trọng tâm huyện new gửi được qua con đường thư bưu điện về thủ đô hà nội và chậm mất 1 tuần. Tin chiến sự cần thiết thì dùng điện thoại cảm ứng thông minh từ cung cấp sư đoàn hoặc bưu năng lượng điện huyện call về cho anh em ở tòa biên soạn chép lại. Vì chưng thế, tòa biên soạn muốn chỉ đạo gì cũng cần yếu liên lạc được ngay.

Cuối năm 1983, shop chúng tôi lên Mường Khương (Lào Cai). Cũng con đường độc đạo dẫn lên tới cửa khẩu pha Long tuy thế nếu chạm chán mưa bầy là con đường này bị chia cắt hẳn. Dọc con phố đi qua những xã Dìn Chin, Tả Gia Khâu, Tả Ngải Chồ, Tung Trung Phố, quân trung hoa đặt mìn hoặc cần sử dụng B41 đánh trộm phần đông xe cơ giới qua đây. Dân ở phần nhiều địa phương này rất nhiều là fan thiểu số, không biết tiếng phổ thông. Vày ít được tiếp xúc với người Kinh bắt buộc thấy lính qua đây, họ chú ý với ánh nhìn lạ lẫm, ngơ ngác. Đêm sinh hoạt đồn biên phòng trộn Long với tôi là lần đầu tiên được nghe biết cái giá thấu xương như thế nào. Mấy anh em ngồi quanh phòng bếp lửa nhưng phía lưng vẫn lạnh cho run người.

Tình nghĩa quân dân khu vực biên giới

Những tháng ngày sống giữa vùng chiến sự, công ty chúng tôi có các dịp gặp mặt với đồng bào các dân tộc thiểu số ở biên giới phía bắc. Vì đã lâu lắm, sau cuộc kháng mặt trận kỳ kháng Pháp, bà con mới được đón nhiều lính về như thế. Núi rừng bao năm trầm lắng, nay bao gồm bộ đội về, ko khí sống động hẳn lên. Hầu như cánh rừng hoang vắng, tưởng như chưa có dấu chân người, giờ đây đã rộn rã, ầm ĩ bởi hầu như đoàn xe cộ cơ giới các loại kéo lên. Nhiều tuyến đường mòn đã có được phá đá không ngừng mở rộng thành mọi tuyến giao thông liên hoàn nối những làng bản, xã, huyện. Lính giúp dân tăng gia, sản xuất, hướng dẫn triển khai nếp sinh sống văn minh. Những tập tục xưa cũ được xóa bỏ. Người dân được bộ đội dạy chữ, chữa bệnh, rời bên từ núi cao xuống thung lũng, hạn chế du canh, du cư.


Suốt trong năm tháng diễn ra trận chiến tranh ở biên cương phía bắc, ngoài tấn công quân sự, china còn triệt để tận dụng chiến tranh trung tâm lý, vu cáo vn và xóa nhòa rỡ giới thân kẻ đi xâm lược với người chống xâm lược. Từ các dãy núi cao, china đặt những cụm loa nén hiệu suất lớn, có điểm chúng đặt cho tới vài chục chiếc loa, hướng sang phía Việt Nam. Mặt hàng ngày, các cụm loa tư tưởng chiến này phân phát 2-4 lần. Khởi đầu là bài bác hát Tình hữu nghị việt nam - trung hoa của Đỗ Nhuận; tiếp kia là bài nói nói xấu cơ chế và các nhà lãnh đạo Việt Nam. Hình như là những bài bác đánh vào trọng tâm tư, tình cảm của cục đội ta, sống xa nhà, thiếu thốn thốn, gian khổ…Mùa gió bấc, giờ loa có thể phóng sâu vào phía vn đến chục cây số. Trước trường hợp đó, cán bộ chính trị, tuyên huấn của các đơn vị phải tăng cường bám gần kề nhân dân, tuyên truyền, lý giải cho bà nhỏ không nghe với tin vào rất nhiều lời lẽ xuyên tạc của địch, liên hiệp cùng lính chống lại kẻ thù, đảm bảo an toàn từng tấc đất biên giới. Viên địch vận (Tổng cục chính trị) cũng sắp xếp những xe cộ lưu cồn gắn loa, phạt đi rất nhiều băng tuyên truyền phòng quân china xâm lược.

Sau cuộc tiến công của quân Trung Quốc, cuộc sống đồng bào những dân tộc thiểu số ở biên thuỳ bị hòn đảo lộn thời hạn dài nên gặp nhiều cực nhọc khăn. Nhiều gia đình mất hết nhà cửa, tài sản, đề nghị sơ tán về phía sau. Có mái ấm gia đình bị lính china giết chết gần hết. Mặc dù nhiên, bà con rất sẵn lòng ủng hộ, tạo điều kiện cho bộ đội chiến đấu. Nhiều gia đình đón bộ đội về ở lâm thời khi không làm kịp lán trại; dường cả ruộng nương, vườn cửa tược cho quân nhân làm trận địa. Các Hội người mẹ chiến sĩ, các đoàn thể tiếp tục đến thăm hỏi, rượu cồn viên bộ đội sau mỗi trận đánh đấu. Hội phụ nữ tỉnh Hà Giang tiêu biểu vượt trội nhất trong phong trào này. Tình cấu kết quân dân ấy vẫn giúp cho các đơn vị củng cố vững chắc thế trận để kháng trả quân xâm lược.

Nhớ về biên thuỳ phía bắc, tôi lại lưu giữ những chiến sĩ dũng cảm, sẵn sàng chuẩn bị hy sinh vì chưng Tổ quốc cùng nhớ tấm lòng của bà con các dân tộc ở biên cương với tình liên minh quân dân.