Ngày nhỏ, con ngồi lọt thỏm trong cái thúng, mẹ quàng đôi gánh, người mẹ quẩy lên vai, bé hát nghêu ngao khúc ca “Gánh gồng gánh gồng”.

Bạn đang xem: Ảnh đẹp phụ nữ việt nam

…Mẹ gánh đủ lắp thêm trên song quang mảnh, cái đòn dài dùng lâu ngày trót lọt láng, hằn cả vết tay mẹ. Con lớn hơn một chút, lau chau đòi bà bầu cho gánh thử đôi quang gánh, cả người ngơm chao đảo chòng chành, bà mẹ xuýt xoa tối về xoa dầu, thoa thuốc. Khi ấy mới biết song quang của người mẹ nặng tới nhường nhịn nào…

Không biết từ bỏ bao giờ, đôi quang gánh đã gắn liền với hình hình ảnh người thiếu nữ Việt phái mạnh tảo tần, chịu đựng thương chịu đựng khó. Đức tính tự nhiên của người thiếu nữ Việt là một trong những lòng đến gia đình, nặng nề nhọc gian nan nhận lấy nhằm đổi về thú vui trong manh áo new của con. Quang đãng gánh làm chúng ta với người thiếu phụ Việt nam giới trên những tuyến phố mặn chát mồ hôi, chẳng kể nắng mưa, vẫn gồng gánh sớm trưa nhọc nhằn. Đôi quang quẻ gánh in hằn trong kí ức của khá nhiều người là bước chân mẹ chếnh choáng trên cát nóng, là lưng mẹ còng tay người mẹ cứng cóng mỗi đêm đông… 

Mời fan hâm mộ ngắm lại đầy đủ hình ảnh khắc khoải cơ mà đẹp nao lòng về thiếu phụ Việt cùng đôi quang quẻ gánh, luật lao động phổ cập mà tôn vinh sự mạnh mẽ phi thường của các người bà, người bà mẹ nước Nam. 

*
 

*

 

 

*

Cho đến hiện thời khi đã béo rồi tôi vẫn nhớ mãi cái cảm giác thú vị dịp còn nhỏ dại được má để vào thúng với quẩy đi

Hôm ni bất chợt chạm mặt đâu kia hình ảnh đôi quang gánh

Những kí ức xưa bất chợt trở về …

*

……….

Con chưa khi nào thức trọn một tối thâu rất nhiều sáng ngày đông con chưa một lần dậy sớm Để bắt gặp ngoài trời từng lần gió phệ Quẩy quang gánh sản phẩm nặng lầm lũi người mẹ đi.

…………(trích bài thơ Mẹ)…..

Xem thêm: Tin Nguyễn Phú Trọng Đột Quỵ, Sẽ Từ Ngồi Xe Lăn Tới, Nguyễn Phú Trọng Đột Quỵ Archives

*

dấu đời in mãi một con đường cong áo aó cơm cơm trái nhọc lòng vẽ chữ đơì thường trên mèo nóng ngoằn ngèo vệt về tối sáng mung lung vô tình gió vẫn đùa cùng cát nặng trĩu vai nhỏ gánh tha nhân

….(trích bài xích thơ vệt đời)….

mạ tảo tần nơi miền trung bộ nghèo khổ

đất miền trugn khô khốc ngọn gió lào

đôi quang đãng gánh suốt Đông hà, Cam lộ

vất vả một đời cực nhọc nhọc để nuôi con

……(trích bài xích thơ Mạ )……..

*

….Với đôi gánh mặt hàng rong nuôi lớn đời tôi từng ngày lưu lại mãi vào tim ko phút làm sao quên gồm đôi gánh hàng rong tôi lao vào trong cuộc sống Tiếng ru thuở còn vào nôi là giờ rao nuôi lớn đời tôi ……..(lời bài xích hát gánh hàng rong)….

*

Ước Gì nhỏ Hóa làm cho Mây

Mai Hà Uyên

5 tuổi. Bé ngồi lọt thỏm vào một mặt quang gánh của mẹ, miệng líu lo: “Gánh gánh gồng gồng. Gánh sông gánh núi. Gánh củi gánh cành…”. Bà bầu khe khẽ trở vai. Bé hồn nhiên thúc vào quang gánh:“Mẹ, cấp tốc lên mẹ”.

10 tuổi. Nhỏ lon ton đuổi theo mẹ ra đồng. Mẹ sợ bé vấp đề nghị phải đi nhanh, xua đuổi theo con. Đôi quanh gánh chòng chành, chòng chành…

 …………..

*

15 tuổi. Con bước đầu biết thư­ơng mẹ. Biết xẹp thử song vai phụ nữ gánh giùm chị em đôi quang gánh. Để buổi tối về bà bầu xuýt tẩm quất vai con bằng r­ượu thuốc. Lần đầu tiên con biết đôi quang gánh của mẹ nặng đến thế.

20 tuổi. Con đi học xa với hình ảnh đầu tiên đập vào mắt bé khi bé trở về là dáng bà mẹ với song quang gánh nặng trĩu nhị vai trên bé đ­ường phỏng rát nắng nóng vàng.

Chợt thót lòng. Bao năm rôì mà mẹ vẫn thế. Vẫn trọng trách hai vai…

Vẳng lại trong bé là câu hát ngày thơ ấu: “­Ước gì em hoá làm cho mây. Em che cho mẹ cả ngày bóng râm”. Nhỏ cũng chỉ ­ước là 1 trong bóng mây nhỏ xíu nhỏ, dịu dàng che mang lại mẹ