Ở Việt Nam, chỉ một khu vực bé dại hẹp trực thuộc miền tây Thanh Hóa và Vân hồ nước (Sơn La), là bao gồm mộ táng thân cây trên hang đá. Nhìn trên phiên bản đồ, khoanh vùng có mộ táng trong hang mặc dù ở nhì tỉnh, cơ mà lại khá ngay sát nhau, giải pháp nhau vài chục km theo con đường chim bay. Trước đó chưa từng có sự xuất hiện mộ táng dạng này ở những địa phận khác.


*

*


Quá trình tìm kiếm hiểu, tôi nhấn thấy, ngơi nghỉ Việt Nam, chỉ một khu vực bé dại hẹp ở trong miền tây Thanh Hóa cùng Vân hồ (Sơn La), là có mộ táng thân cây bên trên hang đá. Chú ý trên bạn dạng đồ, khoanh vùng có mộ táng trong hang dù ở nhị tỉnh, tuy vậy lại khá ngay gần nhau, giải pháp nhau vài chục km theo con đường chim bay. Trước đó chưa từng có sự lộ diện mộ táng dạng này sinh hoạt những địa phận khác. Đặc biệt, ở các tỉnh sát biên cùng với nam trung quốc (nơi bao gồm táng thức này), lại không hề có.

Bạn đang xem: Vi khuẩn ăn thịt người

PGS.TS Nguyễn lạm Cường, từng để nhiều thời gian phân tích về hiệ tượng mộ táng này, cùng ông thừa nhận định, táng thức này còn có niên đại độ vài ba trăm năm, và là của cư dân bản địa, chứ không tồn tại gì xa lạ.

Ấy gắng nhưng, quá trình tìm hiểu, chạm mặt gỡ các cụ ông cụ bà già, những thầy cúng, những người dân sở hữu rất nhiều pho sách cổ tất cả tuổi vài trăm năm, lưu giữ giữ trí thức ngàn năm trước, biểu hiện cả chuyện thời đẻ đất đẻ nước, đều lần khần đến bề ngoài mộ táng này.



Khu vực mở ra động táng là nơi người dân thái lan và Mường ở, là đất cổ của hai dân tộc này, tuy vậy tác thức không liên quan gì cả. Gần như ngôi chiêu mộ cổ của người Mường, bao gồm tuổi vài ba trăm năm, thậm chí ngàn năm, vẫn còn ở vùng tây Thanh Hóa, vùng Hòa Bình, lại là phần đa ngôi mộ đá. Người phong lưu được chôn trong săng gỗ tốt, có than củi ướp xác và nhất là được quây bởi những khối đá lớn.

Ngay cả trái núi ngơi nghỉ Suối Bàng (Vân Hồ), nơi bao gồm quần thể hang động chiêu tập táng, hiện vẫn tồn tại chiêu tập đá cổ vài trăm năm tuổi của dân cư Mường đi cư mang đến vùng đất này. Quá trình di cư của mình vẫn được ghi trong gia phả.

Những nghĩa địa mộ đá của người Mường cũng vẫn còn tương đối nhiều ở vùng quan liêu Sơn, Bá Thước, quan liêu Hóa, nơi bao hàm động táng bí ẩn.

Điều thú vị, mà ông Cao bởi Nghĩa, nguyên Trưởng phòng văn hóa huyện quan tiền Sơn cung cấp, kia là, trong số những quan tài thân cây, ông từng mở ra, có không ít vải lụa, dù đem ra bên ngoài một cơ hội là tan biến hết. Thời điểm đó, ở vùng đất này, cư dân bản showroom có vải vóc đũi, vải vóc dệt thông thường, chứ chưa xuất hiện lụa là gấm vóc. Vì chưng đó, mộ táng của dân cư lạ, không liên quan gì đến hai dân tộc bạn dạng địa, là điều hoàn toàn có thể đặt ra.



Anh Đinh Văn Sửu, bí thư Đảng ủy buôn bản Suối Bàng (Vân Hồ, tô La), thì tín đồ dân tại đây rất lo lắng những trái núi có mộ táng trong hang, bởi trong tâm địa thức từ xa xưa, bọn họ tin nó ở trong về bộ tộc có sở trường ăn giết mổ người. Thậm chí, bọn họ còn tin rằng, tộc người ấy vẫn còn ẩn hiện trong rừng và thường xuyên bắt fan để ăn thịt, phải không phải ai ai cũng dám vào rừng sâu. Trong truyền thuyết của fan Mường và người dân thái lan nơi đây, thì họ call tộc người bí ẩn đó là tín đồ Xá. Các thầy thờ thì khẳng định, hồn ma bạn Xá vẫn lẩn ẩn khuất phía sau những vách núi, trong rừng sâu Suối Bàng.

Xem thêm:

Mặc dù, không hề dấu tích làm sao của fan Xá ở đất này, cũng như những vùng lân cận, nhưng bất kỳ người Thái, người Mường như thế nào định cư ở vùng đất này, cũng biết rõ mẩu truyện huyền thoại về fan Xá. Họ nhắc đến người Xá với sự kính cẩn, kèm theo nỗi hại hãi.


Chuyện rằng, xưa kia, làm việc thung lũng Suối Bàng có 2 tộc người định cư, là bạn Xá và người Thái. Người thái lan sống ngơi nghỉ ven sông Đà, đem nghề tấn công cá để sống, fan Xá sống làm việc phía trong, có sở trường ăn giết sống, có cả giết thịt người. Khi dựng nhà cửa, tín đồ Xá hay nhờ người thái làm giúp. Nếu người thái làm giúp, thì thứ hạng gì cũng biến thành thức ăn uống cho họ. Khi người thái lan đang lúi húi làm việc trên mái nhà, tín đồ Xá cần sử dụng que nhọn xiên lên để giết rồi ăn thịt.

Biết người Xá ăn thịt người, nên fan Thái không hỗ trợ người Xá dựng công ty nữa. Tuy nhiên, fan Xá vẫn ko tha, mà lựa chọn người béo múp nhất để ăn thịt. Vì fan Xá hay ăn uống thịt fan Thái, nên xích míc giữa hai bộ tộc xẩy ra và có nguy hại thành xung bỗng nhiên lớn, tàn sát cả cỗ tộc.

Đúng dịp đó, thì tất cả nhóm người Mường thiên di đến. Biết chuyện, người Mường sẽ hướng dẫn người thái thách đấu bởi trò phun nỏ vào vách đá. Người lớn tuổi già người dân thái lan họp bàn, cùng quyết phương án phun nỏ. Lời thách đấu đưa ra, fan Xá đồng ý luôn.


Theo giải pháp thi đấu, trường hợp mũi tên của bộ tộc nào găm vào vách đá, thì bộ tộc kia chiến thắng, được ngơi nghỉ lại đất này, bị tiêu diệt được chôn ngơi nghỉ đây. Còn bộ tộc thua, thì nên đi địa điểm khác, nên đem cả mồ mả, tổ tông ông bà đi. Nỏ của bạn Xá to, cứng, sức khỏe vô biên, mỗi phát bắn ra 3 mũi tên bọc đồng vừa nhọn vừa cứng, cơ mà nỏ của người thái lan thì mềm, nhỏ, lực phun rất yếu, nên các cụ già vô cùng lo lắng.

Người Mường được trưng dụng làm cho trọng tài. Trong cuộc thi đó, hai bộ tộc đã giảm máu ăn thề, sẽ tiến hành đúng như cam kết. Hội thi bắn diễn ra. Người Xá phun một phát, 3 mũi thương hiệu xé gió cất cánh về phía vách đá. Ráng nhưng, cả 3 mũi tên đều bật trở ra, rơi xuống vách núi. Đến lượt người thái lan bắn, mũi tên bay tà tà siêu nhẹ, tuy nhiên lại đính luôn luôn vào vách đá. Hóa ra, bạn Mường sẽ hướng dẫn người thái lan làm mũi tên thật mềm, rồi bám sáp ong vào đầu mũi tên. Lúc mũi tên cắn vào vách đá, thì dính nối luôn, ko rơi xuống chân núi.

Thua cuộc, fan Xá phải chuyển đi địa điểm khác sinh sống. Nhưng do dự đi đâu, đề nghị họ vào rừng ở. Theo như đúng cam kết, fan Xá cần đào mồ mả tiên tổ mang đi. Họ đang đục trống rỗng thân cây, gửi xương cốt tổ tiên vào vào thân cây, rồi bỏ lên vách đá trong rừng thẳm. Ở vào rừng, chúng ta săn thú để ăn, bắt ốc đá để ăn, nên trong những hang đá có khá nhiều vỏ ốc, đào xuống lòng hang mấy mét vẫn thấy mọi lớp vỏ ốc.


Người Mường, bạn Thái tại chỗ này vẫn tin rằng, linh hồn bạn Xá vẫn tồn tại hiện diện vào rừng già, canh phòng mồ mả tổ tiên, buộc phải họ hết sức sợ hãi, ít bạn dám vào rừng. Người lớn tuổi già người Thái, fan Mường nhắc rằng, người Xá sống lâu trong rừng, đã biến thành người rừng, cùng với lông lá đầy mình. Theo họ, vày đói ăn, nên tín đồ Xá đã bị tiêu diệt gần hết, hiện chỉ với một cặp vợ ông xã người Xá, vẫn lẩn trốn vào rừng Suối Bàng. Cặp vợ ck này hay xuyên mở ra ở vùng rừng núi bương Tằng Háo và nhiều người dân nhìn thấy (?!).


Theo mô tả, thì họ gồm bộ lông dày, color vàng, nhì cánh tay hết sức to, chân ngắn, dịch rời rất cấp tốc trong rừng. Thi thoảng fan ta vẫn phát hiện cặp vợ ông xã này ngồi bắt chấy cho nhau trên tảng đá lớn. Vào buổi chiều, dân cư ở Suối Bàng thường nghe thấy giờ kêu "ô nhô, ô nha, ô nhẳng…" vọng lại từ bỏ xa của cặp vợ ck người rừng, nghe rất não nề, thảm thiết.

Theo ông mùi hương Văn Chiển, thì giờ kêu của cặp người rừng này hết sức khỏe, giòn, vang xa, nhưng lại rất buồn. Thậm chí, lúc cặp vợ ck người rừng này ở cách xa 10km, cất tiếng kêu, thì tín đồ dân Suối Bàng vẫn nghe thấy. Nghe giờ đồng hồ cặp vợ chồng người rừng ấy gọi nhau vào chiều tà, không ít người muốn khóc. Theo lời tả của túng thiếu thư Đinh Văn Sửu, thì tiếng hót của vợ ck người rừng kéo dài, thời gian trầm, thời gian bổng, lúc ngắt quãng như tiếng sáo Pê ôi của người Thái.

Truyền thuyết người Mường ở chỗ này kể rằng, xưa kia, mất đất, tín đồ Xá vào rừng sâu ở, cũng làm cho nương rẫy, nhưng mà nước non thiếu thốn thốn, khu đất ít, đề nghị đói kém lắm. Bao gồm cặp vợ chồng có 2 đứa con, đói quá cứ đòi bà bầu cho ăn, nhưng mẹ bảo: "Con cứ ngoan đi, chờ tía đi mo (đi cúng) về, sẽ sở hữu xôi ngũ sắc để ăn, tất cả cả đùi gà rừng đem lại nữa". Ngóng mãi ko thấy tía về, thời điểm bà mẹ hòn đảo nồi cơm sôi, người con thò tay vào định bốc. Hại tay con bẩn, bà bầu lấy đũa cả vụt vào tay con. Hai người con tự ái quăng quật chạy vào rừng. Phụ huynh đi tìm, gọi nhỏ về, tuy thế hai đứa không về nữa, vì trong rừng có không ít loại quả nhằm ăn, không bị đói. Hai đứa trẻ em sống lâu trong rừng, đã trở thành người rừng và bọn chúng đã thành tinh, sống đến bây giờ. Là anh em, nhưng chúng sống với nhau như bà xã chồng, hình bóng ko rời.

Truyền thuyết của tín đồ Mường, người thái ở đấy là như vậy, chúng ta tin người Xá trở thành người rừng, cơ mà theo lời anh Đinh Văn Sửu, túng bấn thư Đảng ủy làng Suối Bàng, thì cặp vợ ck người rừng đó đó là cặp vượn khổng lồ. Bạn dạng thân anh Sửu đã giáp mặt cặp vượn đó nhiều lần hồi anh còn nhỏ, lúc vào rừng bắt ốc đá về ăn. Sau này, anh có dịp xuống vườn cửa thú Hà Nội, thì cũng thấy đười ươi, vượn với anh xác định cặp vượn vào rừng Suối Bàng rất khác biệt, trông bọn chúng giống tín đồ hơn. Chúng thường đi bởi hai chân, và luôn luôn cặp kè cạnh bên nhau. Chúng ẩn hiện thoăn thoắt vào rừng, dù đa số người giáp mặt, nhưng quan sát không kỹ, nên xác minh là bạn rừng. Nghĩ mang đến những truyền thuyết về fan Xá, họ liên quan cặp vượn ấy là người rừng, nên câu chuyện về tộc fan Xá bí mật càng được thêu dệt nhiều lên.

Cũng theo thần thoại cổ xưa này, thì fan Xá có mặt ở vùng khu đất này, cùng bị xua vào rừng vì thua cuộc bắn tên từ hơn 1.000 năm trước. Có nghĩa là, trường hợp theo truyền thuyết, thì các quan tài với cồn táng này đã tất cả từ rộng ngàn năm trước, chứ chưa hẳn vài trăm năm, bởi, nếu tuyển mộ táng mới có vài trăm năm, thì sẽ tiến hành ghi vào sách cổ của dân cư nơi đây, chứ không cần thể bí mật và mất hút, không có chút thông tin nào như thế.